Kiến Trúc Sư Hà Thanh thường nhắc đến việc thiết kế không chỉ là hình khối hay phối cảnh đẹp, mà là cách kiến trúc định hướng cách gia chủ bắt đầu ngày mới, kết thúc ngày, di chuyển trong không gian, và cảm nhận từng khoảnh khắc sống trong nhà.
Điều này cho thấy anh xem kiến trúc như một tác phẩm trải nghiệm hơn là vật thể thụ động. Anh nhấn mạnh rằng khi công trình kết nối được cái tôi và cái chúng ta, nó sẽ có sức sống lâu bền hơn.
Ngòi bút của KTS chính là nét chấm phá đầu tiên, nghệch ngoạc nhưng là nghệ thuật và sự sắp xếp có chủ đích. Hoàn thiện vẻ đẹp từ những điều đơn giản kết nối các tinh hoa, sự bền lâu vẻ đẹp ấy sẽ còn mãi và trường tồn với thời gian.
Thành phố của chúng ta, những quận mang con số, ngày càng chật chội hơn. Mỗi lần mở đường, mở hẻm, không gian lại bị nén để lại cho kiến trúc sư những thế đất vừa khó, vừa buộc phải nghĩ sâu hơn. Mảnh đất này có lẽ là khó nhất từ trước đến nay. Nhưng chính những giới hạn ấy mở ra cơ hội để kiến trúc được định nghĩa lại: không chạy trốn thực tế đô thị, mà tìm cách sống hài hòa bên trong nó.
Tôi không làm kiến trúc trong điều kiện lý tưởng. Phần lớn công trình bắt đầu từ những mảnh đất nhỏ, méo, và nhiều ràng buộc. Nhưng chính trong giới hạn đó, kiến trúc buộc phải thành thật hơn. Mỗi mét vuông đều phải có lý do tồn tại không gian không để phô diễn, mà để con người sống lâu dài trong đó.
Tôi luôn tự hỏi: người ta sẽ sống như thế nào trong không gian này, chứ không phải công trình sẽ trông ra sao khi chụp hình. Một ngôi nhà tốt không cần gây ấn tượng ngay từ cái nhìn đầu tiên. Chỉ cần đủ lặng để người ở tìm thấy nhịp sống của chính mình. Với tôi, kiến trúc bắt đầu từ chữ “ở”, rồi mới đến chữ “đẹp”.